Loài Người Bất Tuân Đức Chúa Trời

Thông công

Dựa trên những gì đã xảy ra với bạn kể từ lần gặp trước, điều gì khiến bạn cảm thấy biết ơn?
Điều gì đã khiến bạn căng thẳng trong tuần này, và bạn cần gì để mọi việc trở nên tốt đẹp hơn?
Nhu cầu của mọi người trong cộng đồng của bạn là gì, và chúng ta có thể giúp nhau như thế nào để đáp ứng những nhu cầu mà chúng ta đã bày tỏ?
Câu chuyện trong lần gặp trước là gì? Chúng ta đã học được gì về Đức Chúa Trời và con người?
Trong buổi gặp lần trước, bạn đã quyết định áp dụng những gì mình đã học. Bạn đã làm gì, và kết quả ra sao?
Bạn đã chia sẻ điều gì đó từ câu chuyện lần trước với ai? Họ đã phản hồi như thế nào?
Lần gặp trước chúng ta đã xác định một số nhu cầu và lên kế hoạch đáp ứng các nhu cầu đó. Việc đó đã diễn ra như thế nào?
Bây giờ, hãy cùng đọc câu chuyện ngày hôm nay từ Đức Chúa Trời...

Sáng Thế Ký 3: 1-24

¹ Trong các loài động vật Đức Chúa Trời Hằng Hữu tạo nên, rắn là loài xảo quyệt hơn cả. Rắn nói với người nữ: “Có thật Đức Chúa Trời cấm anh chị ăn bất cứ trái cây nào trong vườn không?” ² Người nữ đáp: “Chúng tôi được ăn các thứ trái cây trong vườn chứ. ³ Chỉ mỗi một cây trồng giữa vườn là không được ăn. Đức Chúa Trời phán dặn: ‘Các con không được chạm đến cây ấy; nếu trái lệnh, các con sẽ chết.’” Con rắn nói với người nữ: “Chắc chắn không chết đâu! Đức Chúa Trời biết rõ rằng khi nào ăn, mắt anh chị sẽ mở ra. Anh chị sẽ giống như Đức Chúa Trời, biết phân biệt thiện ác.” Người nữ nhìn trái cây ấy, thấy vừa ngon, vừa đẹp, lại quý, vì mở mang trí khôn. Bà liền hái và ăn. Rồi bà trao cho chồng đứng cạnh mình, chồng cũng ăn nữa. Lúc ấy, mắt hai người mở ra, họ biết mình trần truồng và liền kết lá vả che thân. Đến chiều, nghe tiếng Đức Chúa Trời Hằng Hữu đi qua vườn, A-đam và vợ liền ẩn nấp giữa lùm cây trong vườn. Đức Chúa Trời Hằng Hữu gọi: “A-đam, con ở đâu?” ¹⁰ A-đam thưa: “Con nghe tiếng Chúa trong vườn, nhưng con sợ, vì con trần truồng nên đi trốn.” ¹¹ Đức Chúa Trời Hằng Hữu hỏi: “Ai nói cho con biết con trần truồng? Con đã ăn trái cây Ta cấm phải không?” ¹² A-đam nói: “Người nữ Chúa đặt bên con đã đưa trái cây ấy cho con, và con đã ăn rồi.” ¹³ Đức Chúa Trời Hằng Hữu hỏi người nữ: “Sao con làm như vậy?” “Rắn lừa gạt con, nên con mới ăn,” người nữ đáp. ¹⁴ Đức Chúa Trời Hằng Hữu quở rắn: “Vì mày đã làm điều ấy, nên trong tất cả các loài gia súc và thú rừng, chỉ có mày bị nguyền rủa. Mày sẽ bò bằng bụng, và ăn bụi đất trọn đời. ¹⁵ Ta sẽ đặt hận thù giữa mày và người nữ, giữa hậu tự mày và hậu tự người nữ. Người sẽ chà đạp đầu mày; còn mày sẽ cắn gót chân người.” ¹⁶ Ngài phán cùng người nữ: “Ta sẽ tăng thêm khốn khổ khi con thai nghén, và con sẽ đau đớn khi sinh nở. Dục vọng con sẽ hướng về chồng, và chồng sẽ quản trị con.” ¹⁷ Ngài phán với A-đam: “Vì con nghe lời vợ và ăn trái cây Ta đã ngăn cấm, nên đất bị nguyền rủa. Trọn đời con phải làm lụng vất vả mới có miếng ăn. ¹⁸ Đất sẽ mọc gai góc và gai độc; con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. ¹⁹ Con phải đổi mồ hôi lấy miếng ăn, cho đến ngày con trở về đất, mà con đã được tạc nơi đó. Vì con là bụi đất, nên con sẽ trở về bụi đất.” ²⁰ A-đam gọi vợ là Ê-va, vì là mẹ của cả loài người. ²¹ Đức Chúa Trời Hằng Hữu lấy da thú làm áo và mặc cho A-đam và vợ người. ²² Đức Chúa Trời Hằng Hữu nói: “Loài người đã biết phân biệt thiện ác y như chúng ta. Nếu bây giờ họ hái trái cây sự sống để ăn, họ sẽ sống vĩnh hằng!” ²³ Vì thế, Đức Chúa Trời Hằng Hữu đuổi họ khỏi vườn Ê-đen, để khai khẩn đất mà Ngài đã dùng tạo nên loài người. ²⁴ Khi đuổi hai người ra, Đức Chúa Trời Hằng Hữu đặt các thiên thần cầm gươm chói lòa tại phía đông vườn Ê-đen, để canh giữ con đường dẫn đến cây sự sống.

Copyright © 1982, 1987, 1994, 2005, 2015 by Biblica, Inc.® Biblica® Open Vietnamese Contemporary Bible™, Audio EditionAudio Copyright ℗ 2018 by Biblica, Inc. and Davar Partners International

Áp dụng

Bây giờ, hãy để một người kể lại đoạn này bằng lời lẽ riêng của mình, như thể đang kể cho một người bạn chưa từng nghe qua. Chúng ta hãy giúp họ nếu họ bỏ sót hay thêm thắt điều gì do nhầm lẫn. Nếu điều đó xảy ra, chúng ta có thể hỏi: "Bạn tìm thấy điều đó ở đâu trong câu chuyện?"
Câu chuyện này dạy chúng ta điều gì về Đức Chúa Trời, cá tính của Ngài và những việc Ngài làm?
Chúng ta học được điều gì về con người, bao gồm cả chính chúng ta, từ câu chuyện này?
Bạn sẽ áp dụng lẽ thật của Đức Chúa Trời từ câu chuyện này vào cuộc sống của mình trong tuần này như thế nào? Một hành động hoặc việc làm cụ thể nào mà bạn sẽ thực hiện?
Bạn sẽ chia sẻ một lẽ thật từ câu chuyện này với ai trước khi chúng ta gặp lại nhau? Bạn có biết những người khác cũng muốn khám phá lời Đức Chúa Trời trong ứng dụng này như chúng ta không?
Khi buổi nhóm của chúng ta sắp kết thúc, hãy quyết định khi nào chúng ta sẽ gặp lại và ai sẽ điều phối buổi nhóm tiếp theo.
Chúng tôi khuyến khích bạn ghi chú lại những gì bạn đã nói mình sẽ làm, và nghe lại câu chuyện này trong những ngày trước khi chúng ta gặp lại. Người Điều phối có thể chia sẻ văn bản hoặc bản ghi âm câu chuyện nếu có ai chưa có. Khi chúng ta ra về, hãy cầu xin Chúa giúp đỡ chúng ta.

0:00

0:00