Đức Chúa Trời Kêu Gọi Môi-se

Thông công

Dựa trên những gì đã xảy ra với bạn kể từ lần gặp trước, điều gì khiến bạn cảm thấy biết ơn?
Điều gì đã khiến bạn căng thẳng trong tuần này, và bạn cần gì để mọi việc trở nên tốt đẹp hơn?
Nhu cầu của mọi người trong cộng đồng của bạn là gì, và chúng ta có thể giúp nhau như thế nào để đáp ứng những nhu cầu mà chúng ta đã bày tỏ?
Câu chuyện trong lần gặp trước là gì? Chúng ta đã học được gì về Đức Chúa Trời và con người?
Trong buổi gặp lần trước, bạn đã quyết định áp dụng những gì mình đã học. Bạn đã làm gì, và kết quả ra sao?
Bạn đã chia sẻ điều gì đó từ câu chuyện lần trước với ai? Họ đã phản hồi như thế nào?
Lần gặp trước chúng ta đã xác định một số nhu cầu và lên kế hoạch đáp ứng các nhu cầu đó. Việc đó đã diễn ra như thế nào?
Bây giờ, hãy cùng đọc câu chuyện ngày hôm nay từ Đức Chúa Trời...

Xuất Ai Cập 2: 23-3: 14

²³ Khi Môi-se ở Ma-đi-an, vua Ai Cập qua đời. Người Ít-ra-ên kêu ca ta thán vì cuộc đời nô lệ cùng khổ và khóc than với Đức Chúa Trời. ²⁴ Đức Chúa Trời nghe tiếng kêu cứu của họ, nhớ lại lời Ngài đã hứa với Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp. ²⁵ Đức Chúa Trời đoái xem và thấu hiểu hoàn cảnh của con cháu Ít-ra-ên. ¹ Một hôm, trong lúc đang chăn bầy chiên của ông gia là Giê-trô (cũng gọi là Rê-u-ên, thầy tế lễ Ma-đi-an), Môi-se đi sâu mãi cho đến phía bên kia hoang mạc, gần Hô-rếp, núi của Đức Chúa Trời. ² Bỗng, thiên sứ của Chúa Hằng Hữu hiện ra với ông như một ngọn lửa cháy giữa bụi cây. Môi-se thấy lửa phát ra từ bụi cây, nhưng bụi cây không bị cháy tàn. ³ Môi-se tự nhủ: “Lạ thật, sao bụi cây vẫn không cháy tàn. Ta lại gần xem thử.” Chúa Hằng Hữu thấy ông từ giữa bụi cây gọi ông: “Môi-se! Môi-se!” Ông thưa: “Dạ, con đây.” Chúa Hằng Hữu phán: “Đừng lại gần. Hãy cởi dép ra, vì nơi con đứng là đất thánh. Ta là Đức Chúa Trời của tổ tiên con, của Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp.” Môi-se liền lấy tay che mặt vì sợ nhìn thấy Đức Chúa Trời. Chúa Hằng Hữu phán: “Ta biết hết nỗi gian khổ của dân Ta tại Ai Cập, cũng nghe thấu tiếng thở than của họ dưới tay người áp bức bạo tàn. Ta xuống giải cứu họ khỏi ách nô lệ Ai Cập, đem họ đến một xứ tốt đẹp, bao la, phì nhiêu, tức là đất của người Ca-na-an, Hê-tít, A-mô-rít, Phê-rết, Hê-vi, và Giê-bu hiện nay. Tiếng kêu van của người dân Ít-ra-ên đã thấu tận trời, và Ta đã rõ cách người Ai Cập áp bức dân Ta. ¹⁰ Bây giờ Ta sai con đến gặp Pha-ra-ôn, bảo vua ấy để cho Ít-ra-ên ra khỏi Ai Cập.” ¹¹ Môi-se thưa với Đức Chúa Trời: “Con là ai mà bảo được Pha-ra-ôn phải để cho người Ít-ra-ên ra khỏi Ai Cập?” ¹² Đức Chúa Trời hứa: “Ta sẽ đi với con, và đây là bằng cớ chứng tỏ Ta sai con: Khi con đã đem dân Ta ra khỏi Ai Cập, con sẽ đến thờ lạy Ta trên chính núi này.” ¹³ Môi-se hỏi lại: “Khi con đến nói với người Ít-ra-ên: ‘Đức Chúa Trời của tổ tiên chúng ta sai tôi đến với anh em,’ nếu họ hỏi: ‘Tên Ngài là gì?’ Thì con sẽ trả lời thế nào?” ¹⁴ Đức Chúa Trời đáp cùng Môi-se: “Ta là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, Đấng Tự Hữu đã sai con.”

Xuất Ai Cập 7: 1-5

¹ Chúa Hằng Hữu phán bảo Môi-se: “Ta cho con làm chúa của Pha-ra-ôn, còn A-rôn làm phát ngôn viên cho con. ² Con thuật cho A-rôn mọi lời Ta phán; A-rôn sẽ nói lại cho Pha-ra-ôn, để vua này cho người Ít-ra-ên ra khỏi Ai Cập. ³ Nhưng Ta sẽ khiến cho Pha-ra-ôn trở nên ương ngạnh, không cho dân Ta đi, nhân đó Ta càng thực hiện nhiều phép lạ hơn trong nước Ai Cập. Tuy nhiên, Pha-ra-ôn vẫn tiếp tục ngoan cố, chẳng xiêu lòng. Ta sẽ ra tay đoán phạt Ai Cập một cách nặng nề để đem đạo quân Ta, là dân Ít-ra-ên, ra khỏi xứ đó. Và Ta sẽ ra tay trừng trị Ai Cập nặng nề, rồi đem dân Ta ra. Lúc ấy, người Ai Cập mới ý thức được rằng Ta chính là Chúa Hằng Hữu.”

Copyright © 1982, 1987, 1994, 2005, 2015 by Biblica, Inc.® Biblica® Open Vietnamese Contemporary Bible™, Audio EditionAudio Copyright ℗ 2018 by Biblica, Inc. and Davar Partners International

Áp dụng

Bây giờ, hãy để một người kể lại đoạn này bằng lời lẽ riêng của mình, như thể đang kể cho một người bạn chưa từng nghe qua. Chúng ta hãy giúp họ nếu họ bỏ sót hay thêm thắt điều gì do nhầm lẫn. Nếu điều đó xảy ra, chúng ta có thể hỏi: "Bạn tìm thấy điều đó ở đâu trong câu chuyện?"
Câu chuyện này dạy chúng ta điều gì về Đức Chúa Trời, cá tính của Ngài và những việc Ngài làm?
Chúng ta học được điều gì về con người, bao gồm cả chính chúng ta, từ câu chuyện này?
Bạn sẽ áp dụng lẽ thật của Đức Chúa Trời từ câu chuyện này vào cuộc sống của mình trong tuần này như thế nào? Một hành động hoặc việc làm cụ thể nào mà bạn sẽ thực hiện?
Bạn sẽ chia sẻ một lẽ thật từ câu chuyện này với ai trước khi chúng ta gặp lại nhau? Bạn có biết những người khác cũng muốn khám phá lời Đức Chúa Trời trong ứng dụng này như chúng ta không?
Khi buổi nhóm của chúng ta sắp kết thúc, hãy quyết định khi nào chúng ta sẽ gặp lại và ai sẽ điều phối buổi nhóm tiếp theo.
Chúng tôi khuyến khích bạn ghi chú lại những gì bạn đã nói mình sẽ làm, và nghe lại câu chuyện này trong những ngày trước khi chúng ta gặp lại. Người Điều phối có thể chia sẻ văn bản hoặc bản ghi âm câu chuyện nếu có ai chưa có. Khi chúng ta ra về, hãy cầu xin Chúa giúp đỡ chúng ta.

0:00

0:00