Môn đồ là con cái Đức Chúa Trời

Thông công

Dựa trên những gì đã xảy ra với bạn kể từ lần gặp trước, điều gì khiến bạn cảm thấy biết ơn?
Điều gì đã khiến bạn căng thẳng trong tuần này, và bạn cần gì để mọi việc trở nên tốt đẹp hơn?
Nhu cầu của mọi người trong cộng đồng của bạn là gì, và chúng ta có thể giúp nhau như thế nào để đáp ứng những nhu cầu mà chúng ta đã bày tỏ?
Câu chuyện trong lần gặp trước là gì? Chúng ta đã học được gì về Đức Chúa Trời và con người?
Trong buổi gặp lần trước, bạn đã quyết định áp dụng những gì mình đã học. Bạn đã làm gì, và kết quả ra sao?
Bạn đã chia sẻ điều gì đó từ câu chuyện lần trước với ai? Họ đã phản hồi như thế nào?
Lần gặp trước chúng ta đã xác định một số nhu cầu và lên kế hoạch đáp ứng các nhu cầu đó. Việc đó đã diễn ra như thế nào?
Bây giờ, hãy cùng đọc câu chuyện ngày hôm nay từ Đức Chúa Trời...

Ê-phê-sô 1: 3-8

³ Chúng tôi ca ngợi Đức Chúa Trời, Cha của Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta; Ngài đã ban cho chúng ta đủ mọi phước lành thuộc linh từ trời vì chúng ta tin cậy Chúa Cứu Thế. Trước khi sáng tạo trời đất, Đức Chúa Trời đã yêu và chọn chúng ta trong Chúa Cứu Thế để thánh hóa chúng ta đến mức toàn hảo trước mặt Ngài. Do tình yêu thương, Đức Chúa Trời đã hoạch định chương trình cho Chúa Cứu Thế Giê-xu để nhận chúng ta làm con cái Ngài, theo hảo tâm, thiện ý của Ngài. Chúng ta nên ca ngợi Đức Chúa Trời về ơn phước Ngài ban cho chúng ta, vì chúng ta thuộc về Con yêu dấu của Ngài. Nhờ ơn phước dồi dào đó, chúng ta được cứu chuộc và tha tội do máu Chúa Cứu Thế. Đức Chúa Trời khôn ngoan sáng suốt đã ban ơn phước vô cùng dư dật cho chúng ta.

Ga-la-ti 3: 26-4: 7

²⁶ Tất cả chúng ta đều được làm con cái Đức Chúa Trời khi tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu. ²⁷ Vì tất cả những người đã chịu báp-tem, liên hiệp với Chúa Cứu Thế đều được Ngài bảo bọc. ²⁸ Sự chia rẽ kỳ thị giữa Do Thái và dân ngoại, giữa nô lệ và tự do, giữa nam và nữ, đã chấm dứt, vì chúng ta đều hợp nhất trong Chúa Cứu Thế Giê-xu. ²⁹ Hiện nay chúng ta thuộc về Chúa Cứu Thế, làm con cháu thật của Áp-ra-ham và thừa hưởng cơ nghiệp Áp-ra-ham như Đức Chúa Trời đã hứa. ¹ Anh chị em nên nhớ, khi người thừa kế còn thơ ấu, cũng không khác gì nô lệ, dù có quyền làm chủ sản nghiệp. ² Người ấy vẫn phải ở dưới quyền người giám hộ và quản gia cho đến ngày cha người đã định. ³ Chúng ta cũng thế, trước khi Chúa Cứu Thế đến, chúng ta phải làm nô lệ cho các thần linh sơ đẳng trong thế gian vì tưởng những thứ ấy có thể cứu rỗi chúng ta. Nhưng đúng kỳ hạn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài xuống trần gian, do một người nữ sinh ra trong một xã hội bị luật pháp trói buộc để giải cứu những người làm nô lệ của luật pháp, và cho họ quyền làm con Đức Chúa Trời. Vì chúng ta là con Đức Chúa Trời nên Ngài đã sai Thánh Linh của Chúa Cứu Thế ngự vào lòng chúng ta, giúp chúng ta gọi Đức Chúa Trời bằng Cha. Như thế, chúng ta không còn làm nô lệ nữa, nhưng làm con Đức Chúa Trời. Đã là con, chúng ta cũng được thừa hưởng cơ nghiệp của Đức Chúa Trời.

Copyright © 1982, 1987, 1994, 2005, 2015 by Biblica, Inc.® Biblica® Open Vietnamese Contemporary Bible™, Audio EditionAudio Copyright ℗ 2018 by Biblica, Inc. and Davar Partners International

Áp dụng

Bây giờ, hãy để một người kể lại đoạn này bằng lời lẽ riêng của mình, như thể đang kể cho một người bạn chưa từng nghe qua. Chúng ta hãy giúp họ nếu họ bỏ sót hay thêm thắt điều gì do nhầm lẫn. Nếu điều đó xảy ra, chúng ta có thể hỏi: "Bạn tìm thấy điều đó ở đâu trong câu chuyện?"
Câu chuyện này dạy chúng ta điều gì về Đức Chúa Trời, cá tính của Ngài và những việc Ngài làm?
Chúng ta học được điều gì về con người, bao gồm cả chính chúng ta, từ câu chuyện này?
Chúng ta học được điều gì từ câu chuyện này về việc làm môn đồ?
Bạn sẽ áp dụng lẽ thật của Đức Chúa Trời từ câu chuyện này vào cuộc sống của mình trong tuần này như thế nào? Một hành động hoặc việc làm cụ thể nào mà bạn sẽ thực hiện?
Bạn sẽ chia sẻ một lẽ thật từ câu chuyện này với ai trước khi chúng ta gặp lại nhau? Bạn có biết những người khác cũng muốn khám phá lời Đức Chúa Trời trong ứng dụng này như chúng ta không?
Khi buổi nhóm của chúng ta sắp kết thúc, hãy quyết định khi nào chúng ta sẽ gặp lại và ai sẽ điều phối buổi nhóm tiếp theo.
Chúng tôi khuyến khích bạn ghi chú lại những gì bạn đã nói mình sẽ làm, và nghe lại câu chuyện này trong những ngày trước khi chúng ta gặp lại. Người Điều phối có thể chia sẻ văn bản hoặc bản ghi âm câu chuyện nếu có ai chưa có. Khi chúng ta ra về, hãy cầu xin Chúa giúp đỡ chúng ta.

0:00

0:00